SỰ VÔ CẢM LỚN NHẤT LÀ BIẾT NGƯỜI DÂN KHỔ NHƯNG KHÔNG HÀNH ĐỘNG
Trung ương yêu cầu đảng viên không được thờ ơ, vô cảm trước điều sai trái. Nhưng khi người dân bị thu hồi đất vẫn phải đi thuê trọ, tiền bồi thường không đủ để mua hay xây lại một mái nhà như cũ, còn đơn thư kéo dài nhiều tháng vẫn chưa có lời giải, thì điều người dân có quyền hỏi là: sự vô cảm đang ở đâu?
Theo Báo Tuổi Trẻ ngày 29/7/2026, tại Hội nghị toàn quốc quán triệt Nghị quyết Trung ương 3 khóa XIV, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Sỹ Thanh nhấn mạnh đảng viên không được thờ ơ, vô cảm, không được biết sai mà không xử lý hoặc không báo cáo xử lý.
Nhưng thực tế lại không thực hiện được. Tại dự án Sông Hồng và sân bay Gia Bình, nhiều hộ dân nhiều lần phản ánh mức bồi thường không đủ để mua hoặc xây dựng lại nơi ở có giá trị tương đương căn nhà bị thu hồi, khu tái định cư chậm hoàn thành, nhiều gia đình phải đi thuê nhà trong khi đất đã bàn giao cho dự án. Người dân đã lên tiếng cầu cứu khắp nơi nhưng không được giải quyết như dư luận đã biết.
Điều đáng lo nhất không phải là người dân khiếu nại. Điều đáng lo là tiếng kêu của họ dường như không đủ sức làm chuyển động bộ máy. Một quy định cấm vô cảm sẽ mất ý nghĩa nếu ngoài thực tế, sự chậm trễ và im lặng vẫn tiếp tục đẩy toàn bộ gánh nặng sang người bị thu hồi đất. Không thể yêu cầu người dân hy sinh vì lợi ích công, nhưng lại để họ tự gánh hậu quả của những quyết định hành chính.
Cần quy định về việc không được thu hồi đất khi chưa có khu tái định cư hoàn chỉnh; mức bồi thường phải theo giá thị trường thực tế, đủ để người dân mua hoặc xây dựng lại nơi ở có điều kiện tương đương; nếu để người dân phải thuê trọ vì chậm tái định cư hoặc bồi thường không bảo đảm cuộc sống. Người ký quyết định thu hồi và người đứng đầu cơ quan có thẩm quyền phải chịu trách nhiệm kỷ luật và bồi hoàn thiệt hại.
( đây là câu nói sâu sắc và đầy tính Đảng ,tính nhân văn của 1 chủ nhiệm ubkt tw ..)
"Không vô cảm" không thể chỉ là lời nhắc nhở trong nghị quyết, mà phải được đo bằng cách Nhà nước bảo vệ người dân khi quyền lợi của họ bị ảnh hưởng. Nếu không, tuyên bố đó chỉ là một trong những khẩu hiệu sáo rỗng mà thôi !
Bài viết của bạn đã chạm đúng vào một trong những "điểm nghẽn" nhức nhối nhất trong quản lý nhà nước và công tác cán bộ hiện nay: khoảng cách giữa nghị quyết, quyết tâm chính trị trên nghị trường với thực tiễn đời sống của người dân.
Việc Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Sỹ Thanh nhấn mạnh "không được thờ ơ, vô cảm" là một định hướng đúng đắn, thể hiện tính Đảng và tính nhân văn sâu sắc. Tuy nhiên, sự vô cảm đáng sợ nhất không nằm ở câu chữ, mà nằm ở sự im lặng, chậm trễ và né tránh trách nhiệm trước những thiệt thòi, trăn trở từng ngày của nhân dân.
1. Bản Chất Của "Sự Vô Cảm Hành Chính"
Khi người dân nhường đất cho các dự án phát triển chung, họ đã chấp nhận đánh đổi ổn định cá nhân vì lợi ích cộng đồng. Việc đẩy họ vào cảnh:
-
Nhận đền bù không đủ xây lại ngôi nhà cũ.
-
Phải đi thuê trọ dài hạn do khu tái định cư chậm tiến độ.
-
Đơn thư gửi đi trong vô vọng, không được phản hồi thỏa đáng...
Đó không chỉ là bài toán kinh tế hay kỹ thuật đền bù, mà là sự vô cảm của bộ máy hành chính. Sự im lặng trước nỗi khổ của dân chính là hình thức vô cảm trầm trọng nhất, bào mòn niềm tin của nhân dân vào các cam kết của chính quyền.
2. Giải Pháp Triệt Để: Chuyển Từ "Khẩu Hiệu" Sang "Thể Chế"
Để thông điệp "không vô cảm" không dừng lại ở lời nhắc nhở hay khẩu hiệu, cần những chế tài mang tính bắt buộc và ràng buộc trách nhiệm pháp lý rõ ràng:
🛑 Nguyên Tắc "Tái Định Cư Trước, Thu Hồi Sau"
-
Không thu hồi đất khi chưa chuẩn bị xong tái định cư: Khu tái định cư phải đảm bảo cơ sở hạ tầng (điện, đường, trường, trạm) và điều kiện sống tối thiểu bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ.
-
Bồi thường theo giá thị trường thực tế: Việc định giá đất bồi thường phải sát với thực tế giao dịch trên thị trường tại thời điểm thu hồi, đảm bảo dân đủ tiền tạo lập lại nơi ở mới.
⚖️ Ràng Buộc Trách Nhiệm Cá Nhân Người Đứng Đầu
-
Chế tài kỷ luật & bồi hoàn: Nếu để xảy ra tình trạng tái định cư chậm trễ khiến dân phải thuê trọ kéo dài hoặc bồi thường bất hợp lý, người ký quyết định thu hồi và lãnh đạo địa phương phải chịu trách nhiệm kỷ luật và trực tiếp bồi hoàn thiệt hại tài chính cho dân.
-
Đưa chỉ số hài lòng của dân vào đánh giá cán bộ: Đo lường hiệu quả công việc của chính quyền địa phương dựa trên tiến độ giải quyết khiếu nại, tố cáo và mức độ ổn định cuộc sống của người dân sau giải tỏa.
Nội lực của một chính quyền mạnh không nằm ở khả năng thu hồi đất nhanh chóng, mà nằm ở khả năng bảo vệ và chăm lo cho những người dân chấp nhận hy sinh quyền lợi riêng vì lợi ích chung.
Khi và chỉ khi sự chậm trễ hay thiếu trách nhiệm phải trả giá bằng chức vụ và kinh tế của chính cán bộ ra quyết định, thì "sự vô cảm" mới thực sự bị đẩy lùi trong thực tiễn.
